Chuyển đến nội dung chính

NHÌN LẠI PHÉP RỬA CỦA MÌNH

NHÌN LẠI PHÉP RỬA CỦA MÌNH




Hôm nay, Tin Mừng thuật lại việc Đức Giêsu cùng với đoàn người đông đảo đến để xin Gioan làm phép rửa cho mình. Khi chấp nhận đứng xếp hàng cùng với những người tội lỗi để đón nhận ơn sám hối từ Gioan là người cũng cần sự sám hối, Đức Giêsu đã khiêm nhường tuyệt đối.
          Gioan Tẩy Giả biết rõ mình chỉ là người chuẩn bị cho Đấng đến sau, Đấng ấy cao trọng đến mức ông không đáng phục vụ cho Ngài, dù chỉ làm công việc của người nô lệ như cởi quai dép. Đấng ấy còn là Đấng Gio-an hằng trông đợi, nên Gio-an có lý do từ chối: “Chính tôi là người cần Ngài làm phép rửa.” Nhưng Chúa Giê-su đã cho Gio-an biết việc ông phải làm: “Hãy cứ làm như thế.” Như vậy, việc Gio-an Tẩy Giả làm phép rửa cho Chúa Giê-su không phải tự ý của ông và việc Chúa Giê-su chịu phép rửa cũng là để thực hiện thánh ý Chúa Cha: Chúa Giê-su là Đấng thánh, nên Ngài chẳng cần sám hối; nhưng Ngài chịu phép rửa thống hối để gánh lấy tội lỗi nhân loại để đền bù. Tất cả đều là để cho ý Cha được thể hiện.
Vâng phục thánh ý Cha, Chúa đã đến, đã đi xuống tận vực thẳm sâu nhất của phận người, để bàn tay của Chúa đưa ra nắm lấy chúng con và dẫn chúng con vượt lên từ bóng tối tội lỗi, để thấy lại ánh sáng mà chúng con đã được tạo dựng để vui hưởng muôn đời. Chúa đã đến để chữa lành chúng con, cả thể xác lẫn tâm hồn, bằng cách khôi phục lại nhân loại trong chương trình thuở ban đầu mà Thiên Chúa tạo dựng. Chúa đến để ban cho chúng con sự sống thần linh, là Thánh Thần tình yêu của Chúa, để mỗi người chúng con có thể kín múc nơi mạch suối ơn cứu độ không hề vơi cạn
Qua hành vi này, Chúa Giêsu đã tự hạ để chấp nhận mang trong mình tội lỗi của mọi người, mặc dù nơi Ngài không tỳ tích của sự tội. Ngài làm như thế để nâng con người lên làm con Chúa và nhất là cứu chuộc con người. Qua hành vi này, Đức Giêsu muốn dạy chúng ta bài học về sự khiêm nhường và liên đới.
Chúa Giêsu là Đấng được Gioan Tẩy Giả nhìn nhận là Đấng sẽ làm phép rửa trong Thánh Thần, là vị Ngôn sứ cao cả mà ngay cả bản thân Gioan Tẩy giả, vốn là vị ngôn sứ cao cả bậc nhất, cũng không xứng đáng cởi quai dép cho (Mc 1,7-8), lại tìm đến với Gioan như một người tội lỗi, đứng trà trộn với những người thu thuế, với những kẻ trộm cướp, quân giết người, với những người đàng điếm, những tên côn đồ đạo tặc và với bao nhiêu người tội lỗi khác, chăm chú nghe Gioan rao giảng và chờ đến phiên mình bước xuống dòng sông Gio-đan, nhờ Gioan làm phép rửa cho mình (Mc 1, 7-11).
Và Chúa Giê-su đã đi đến tận cùng của tự hạ, tự huỷ khi Ngài để cho người ta bắt bớ Ngài như một tên gian phi trong đêm tối, để cho người ta phỉ nhổ, đánh đập, xỉ vả tàn tệ, bị điệu ra pháp trường với thập giá đè nặng trên vai và cuối cùng phải chịu chết trần truồng trên thập giá giữa hai tên tử tội khốn cùng nhất và bị mai táng trong mồ. Ngài vốn dĩ là Thiên Chúa toàn năng mà phải chết trần, chết trụi, phải chịu chôn vùi trong lòng đất như thế thì quả là đã hạ mình đến tận đáy rồi.
Chính nhờ hạ mình xuống tận đáy sâu, nên Ngài xứng đáng là “Con yêu dấu của Chúa Cha”, hằng làm “hài lòng Chúa Cha” trong mọi sự (Mc 1,11) và “Chính vì thế, Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài và tặng ban danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu. Như vậy, khi vừa nghe danh thánh Giê-su, cả trên trời dưới đất và trong nơi âm phủ, muôn vật phải bái quỳ; và để tôn vinh Thiên Chúa Cha, mọi loài phải mở miệng tuyên xưng rằng: “Đức Giê-su Ki-tô là Chúa” (Pl 2, 9-11).
Chiêm ngắm Đức Giêsu lặng lẽ xếp hàng cùng với các tội nhân, chúng ta hiểu được thế nào là liên đới với người khác. Đức Giêsu, Đấng thánh thiện và cao cả, Đấng mà Gioan tự nhận là không đáng cởi dây giầy cho Người, lại xếp hàng xin Gioan làm phép rửa. Đấng Cứu độ đã chọn đứng đồng hàng với những người cần được cứu độ. Con Thiên Chúa muốn đi xuống tận đáy vực thẳm của phận người tội lỗi để gánh lấy tội trần gian và nâng con người lên hàng con Thiên Chúa.
Ðức Giêsu đến chịu phép rửa hôm nay rất hiền lành và khiêm tốn. Người tỏ ra cương nghị khi nói với Yoan đến nỗi Nhà Tiên tri thời danh đầy uy tính này phải cúi đầu vâng lệnh. Người được Thánh Thần ngự xuống và được Thiên Chúa tỏ lòng sủng mộ. Ðức Yêsu, Chúa chúng ta có đủ mọi tư cách ấy. Người là Vị “Tôi Tớ của Thiên Chúa” nói trong sách Isaia. Người đến làm trọn những lời tiên tri này. Và người ta thấy cuộc đời công khai mà Người khởi sự hôm nay sẽ diễn ra như thế, đặc biệt trong cuộc Tử nạn-Phục sinh.
Đây là dịp rất tốt để ý thức lại, nhờ bí tích rửa tội, chúng ta trở nên thành viên trong gia đình Thiên Chúa, trở thành con yêu dấu của Thiên Chúa Cha. Đồng thời, mỗi người có sứ mạng bày tỏ cho những người chung quanh đức tin, tình yêu và niềm hy vọng nơi chính mình, bằng chính cuộc sống đời thường mỗi ngày. Và, mỗi người hãy sẵn lòng cộng tác với Chúa Thánh Thần để trở thành những kitô hữu trưởng thành, có trách nhiệm và có hiệu quả trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.
Tuệ Mẫn

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

NHẬN RA CHÚA GIỮA ĐỜI THƯỜNG

Thứ Tư trong tuần Bát Nhật Phục Sinh Lời Chúa:   Lc 24,13-35   13  Cũng ngày hôm ấy, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmau, cách Giêrusalem chừng mười một cây số. 14  Họ trò chuyện với nhau về tất cả những sự việc mới xảy ra. 15  Đang lúc họ trò chuyện và bàn tán, thì chính Đức Giê-su tiến đến gần và cùng đi với họ. 16  Nhưng mắt họ còn bị ngăn cản, không nhận ra Người. 17  Người hỏi họ: "Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy?" Họ dừng lại, vẻ mặt buồn rầu. 18  Một trong hai người tên là Cleopat trả lời: "Chắc ông là người duy nhất trú ngụ tại Giêrusalem mà không hay biết những chuyện đã xảy ra trong thành mấy bữa nay." 19  Đức Giêsu hỏi: "Chuyện gì vậy? " Họ thưa: "Chuyện ông Giêsu Nadaret. Người là một ngôn sứ đầy uy thế trong việc làm cũng như lời nói trước mặt Thiên Chúa và toàn dân. 20  Thế mà các thượng tế và thủ lãnh của chúng ta đã nộp Người để Người bị án tử ...

LÒNG TIN : THỬ THÁCH VÀ ĐÁP TRẢ

Thứ Hai Tuần thứ 4 Mùa Chay, năm A Lời Chúa:   Ga 4, 43-54 Thứ Hai Tuần thứ 4 Mùa Chay, năm A Lời Chúa:    Ga 4, 43-54 43 Sau hai ngày, Đức Giêsu bỏ nơi đó đi Galilê.  44 Chính Người đã quả quyết: ngôn sứ không được tôn trọng tại quê hương mình.  45 Khi Người đến Galilê, dân chúng trong miền đón tiếp Người, vì đã được chứng kiến tất cả những gì Người làm tại Giêrusalem trong dịp lễ, bởi lẽ chính họ cũng đã đi dự lễ.   46 Vậy Đức Giêsu trở lại Cana miền Galilê, là nơi Người đã làm cho nước hoá thành rượu. Bấy giờ có một sĩ quan cận vệ của nhà vua có đứa con trai đang bị bệnh tại Caphácnaum.  47 Khi nghe tin Đức Giêsu từ Giuđê đến Galilê, ông tới gặp và xin Người xuống chữa con ông vì nó sắp chết. 48 Đức Giêsu nói với ông: "Các ông mà không thấy dấu lạ điềm thiêng thì các ông sẽ chẳng tin đâu!"  49 Viên sĩ quan nói: "Thưa Ngài, xin Ngài xuống cho, kẻo cháu nó chết mất!"  50 Đức Giêsu bảo: "Ông cứ về đi, con...

SỐNG PHÙ HỢP VỚI TIN MỪNG

Rượu mới và bầu mới là chính Đức Giêsu và lề luật của Ngài. Lề luật của Ngài là luật yêu thương. Yêu thương đến hiến thân mình cho người mình yêu giống như Ngài. Ngày nay cũng có rất nhiều người dám hy sinh bản thân mình vì một lý tưởng, vì người mình thương. Thế nhưng, Chúa Giêsu đã hy sinh thân mình cho người tội lỗi, những kẻ luôn phản bội ngài và cũng là những kẻ đôi khi là người thù địch với Ngài là chính chúng ta. Đây mới là tình yêu tuyệt đối mà mỗi người chúng ta phải luôn hướng tới trong cuộc sống và trong ơn gọi mà mình đang mang trên người là ơn gọi của một con người thật sự, ơn gọi của một Kitô hữu hay ơn gọi thánh hiến. Chúa Giêsu đến thế gian là để mang lại một nguồn sống mới, một luật lệ mới và một ơn Cứu độ của Thiên Chúa Tình Yêu. "Chẳng ai lấy vải mới mà vá áo cũ, vì như vậy, miếng vá mới sẽ kéo vải cũ, khiến chỗ rách lại càng rách thêm. Cũng chẳng ai đổ rượu mới vào bầu da cũ, vì như vậy, rượu sẽ làm nứt bầu, là rượu cũng mất mà bầu cũng hư. Nhưng rượu mớ...